Sa Pa mùa đông lạnh, nhưng không tê buốt. Lặng lẽ, nhưng không u buồn. Cứ giản dị, đơn sơ mà níu kéo bước chân người lữ khách. Đông về. Tạm biệt thủ đô se sắt gió mùa, tôi trải hơn 300 cây số lên Sa Pa, hòng tìm chút thanh bình yên ả...
Sa Pa mùa đông vẫn là một điểm đến thú vị của du
khách. Thị trấn nhỏ bồng bềnh trong sương hay mây không rõ, chào đón
tôi bằng cái lạnh tái tê mà thanh sạch, dễ chịu.
Sa Pa sớm mùa đông, vạn vật bồng bềnh trong sương núi
Trên những con đường nhỏ trong thị trấn, hình ảnh dễ
bắt gặp nhất là những người dân tộc: Người Dao, người Mông, người Giáy,
mỗi dân tộc một trang phục đặc trưng, một nét đặc sắc của dân tộc mình.
Phổ biến nhất là những người phụ nữ lưng đeo gùi chở hàng hoặc địu theo
một em bé, vừa đi vừa mải mê kéo sợi, thêu tay.
Những người phụ nữ gùi hàng đi chợ sớm
Đến Sa Pa mùa này, du khách khó có thể chiêm ngưỡng
ruộng bậc thang rực rỡ trong nắng. Mây và sương dày đặc phủ lên tất
thảy một vẻ bàng bạc, mơ hồ. Ngay những thửa ruộng bậc thang cũng chìm
trong chiếc chăn mây bàng bạc…
Ruộng bậc thang chìm trong sương mù
Đến Sa Pa chúng ta không thể bỏ qua những bản văn hoá
của người dân tộc. Tả Van, Tả Phìn, Cát Cát là những bản làng còn lưu
giữ trọn những đặc trưng văn hoá, sinh hoạt của người Mông, người Dao.
Em bé bản Tả Van chơi trò đi cà kheo. Dáng em càng thêm mảnh khảnh, đơn độc trên con đường mù sương, gập ghềnh dốc đá
Thác Tiên Sa- bản Cát Cát, điểm dừng chân thú vị đối với du khách.
Sa Pa mùa đông, sương mù mờ mịt suốt cả ngày. Chốc
chốc trời lại đổ mưa bụi lơ phơ. Gió, mưa, sương, mây quyện vào nhau,
cuốn riết lấy người và cảnh vật. Một thoáng nắng lên bất chợt lúc ngang
chiều mang lại niềm thích thú lạ kì. Thị trấn nhỏ tạm rũ chiếc khăn
sương, khoe mình thơ mộng trong làn nắng ửng.
Nhà thờ đá hơn 100 tuổi, uy nghi sừng sững giữa trung tâm thị trấn Sa Pa
Chợ Sa Pa nhộn nhịp người mua kẻ bán. Mía- một món quà dân dã yêu thích của người dân tộc
Chợ thổ cẩm rực rỡ muôn màu. Người phụ nữ người Dao đang tranh thủ làm vài món đồ lưu niệm bán cho du khách
Cụ già người Mông bán hàng trong chợ. Mỗi ngày, số tiền lời cụ thu được chỉ khoảng 50- 100 ngàn đồng
Hai mẹ con người Dao bên sạp hàng thổ cẩm đơn sơ
Sán Mẩy- em bé 7 tuổi người Dao cười hạnh phúc với que kẹo mút trong tay. Em không đi học và sớm biết địu em cho mẹ ra chợ
Chợt nắng đấy, rồi từ đâu sương mù đã ùn ùn kéo đến. Sa Pa hư ảo như một bức tranh thuỷ mặc làm say đắm lòng người.
Sa Pa đẹp như một bức tranh, làm say đắm lòng người
Sa Pa mùa đông, một chút dịu dàng lặng lẽ, một chút
bâng khuâng man mác đủ cho tâm hồn ta lắng lại. Mọi bụi bặm chốn thị
thành dường tan biến. Ta lắng lòng nghe hơi thở núi rừng thấm tận vào
tim. Lạnh, nhưng không tê buốt. Lặng lẽ, nhưng không u buồn. Giản dị,
đơn sơ vậy thôi mà níu kéo khôn nguôi bước chân người lữ khách.